Vì vậy, những bình mực cũ không dùng bị lãng quên ở đâu đó, hoặc may mắn hơn thì được đặt ở một vị trí riêng biệt trong nhà. Nhưng bình mực còn là thú vui sưu tầm của một số người, bởi những nét đẹp riêng về kiểu dáng của nó.Du nhập vào Việt Nam từ cuối thế kỷ 19, những bình mực Pháp đặt trong khuôn đúc các hình tượng mang đậm phong cách “art décor” hiện đang là mục tiêu săn lùng của các nhà sưu tập. Tuy nhiên, giới sưu tập bình mực ở Việt Nam xem ra còn khá hiếm. Một số ít nghiêng về sưu tập loại hình nghiên mực, bộ mài mực, bút xưa, vì các loại hiện vật này tương đối phong phú. Riêng với bình mực xưa thì khá ít, đa phần được nhập về từ Pháp cách đây ngót nghét trăm năm. Qua thời gian sử dụng, nhiều bình mực bị mòn, nứt bể, rồi bị những nhà sưu tập nước ngoài đến tìm mua. Vì vậy, số lượng bình mực xưa còn lại đến ngày nay chẳng là bao.
Người hiện đang sở hữu bộ sưu tập bình mực tương đối phong phú và đa dạng cả về chất liệu lẫn kiểu dáng là bác sĩ Nguyễn Bình. Trong căn phòng trọ nhỏ thuộc khu Y tế Cộng đồng ở Hưng Phú, Q.8, anh xếp đặt các bình mực lớn nhỏ, đủ kiểu dáng được săn lùng hơn 3 năm qua khắp các nguồn, từ chợ đồ cổ Lê Công Kiều, đến những chuyến đi săn tìm ở nhà của người quen, bạn bè. Bộ sưu tập bình mực của anh lên đến 40 chiếc gồm những bình mực được làm từ cuối thế kỷ 19 đến khoảng thập niên 50 của thế kỷ 20.
Những bình mực trong bộ sưu tập của Bình gồm các chất liệu thuỷ tinh, antimol, kim loại, pha lê... với nhiều hình dạng khác nhau: chiếc lá nho, con ngựa, chiếc ghế bành... với những hoa văn, chi tiết đặc trưng của dòng sản phẩm Pháp đầu thế kỷ 20. Sở dĩ Bình dám mạnh dạn xác định niên đại của những bình mực trong bộ sưu tập của mình là nhờ vào những hiện vật khác cùng thời được làm bằng chất liệu tương tự như các loại đèn cây, đèn tượng nhập về từ Pháp vào cuối thế kỷ 19, đầu thế kỷ 20. Những bình mực này trước kia thường là sở hữu của những gia đình giàu sang, chiếm địa vị cao trong xã hội. Bình mực thường có chân đế là những khay đúc hoa văn cầu kỳ, vừa dùng chứa mực, vừa dùng làm vật trang trí trên bàn giấy, như để khẳng định óc mỹ thuật của người sở hữu. Mỗi bình mực loại này gần như là hàng độc, ít khi gặp được những món khác tương tự. Vì vậy, sở hữu những bình mực xưa cũng là một thú vui của người chơi.
Thị trường đồ cổ ở Sài Gòn vốn phong phú và đa dạng với nhiều chủng loại sản phẩm. Nhưng với nhiều loại bình mực xưa, ngay cả người bán nhiều lúc cũng chẳng biết rõ công dụng của nó, thấy đẹp đẹp xưa xưa thì mua vào, có lời thì bán. Anh Bình mua được nhiều món đẹp với giá cũng đẹp là nhờ vậy. Riêng với những bình mực mang hình dáng tượng hoặc có hoa văn cầu kỳ, giá cả chúng cũng không rẻ: có khi phải mất đến 3 triệu đồng mới mua được bình mực, dù nó chỉ có một công năng duy nhất là đựng mực. Nhưng giá trị của bình mực chính là tính mỹ thuật của những chi tiết bao quanh nó.
Nguồn cung cấp bình mực xưa còn rất ít nên anh Bình phải cất công săn tìm mới có được những sản phẩm ưng ý. Thường trung bình mất 3-4 tháng trời anh mới kiếm mua được một bình mực xưa, sau thời gian mai phục trường kỳ ở khu vực bán đồ cổ. Dường như chơi dòng sản phẩm này cũng có cái duyên, như Bình tâm sự: “Nhiều lúc mua được ở tiệm này chỉ có cái khay, vài tháng sau lại mua được ở tiệm khác cái bình đặt lên vừa y. Thú chơi này chủ yếu tự mày mò là chính, vì ngay cả bạn bè trong giới sưu tầm cũng chưa gặp ai chơi dòng sản phẩm này, phải lên các trang web về cổ vật để so sánh, đối chiếu cũng như hiểu thêm về vẻ đẹp, độ tuổi của bình mực”.
(Theo :nangnd.spaces.live.com)