Từ bao đời nay hát chèo đã trở thành một loại hình sinh hoạt văn hóa nghệ thuật quen thuộc của người dân Việt Nam, nuôi dưỡng đời sống tinh thần dân tộc bởi cái chất trữ tình đằm thắm sâu sắc. Tuy nhiên ít ai biết đến, nguời sáng tạo ra loại hình nghệ thuật này lại là một vũ ca bình thường trong hoàng cung xưa, bà Phạm Thị Trân.

Vở Ngọc Hân Công chúa
Bà
Phạm Thị Trân, sinh năm 926, mất năm 976, quê quán: Hồng Châu (ngày nay gọi là
tỉnh Hải Dương và Hưng Yên). Bà vốn là một vũ ca tài ba trong hoàng cung nhà
Đinh vào thế kỷ 10. Bà luôn giữ vai trò chủ chốt trong các nhóm, các đoàn đi
múa hát và làm trò thời đó. Vua Đinh Tiên Hoàng đã cho mời bà về Hoa Lư (kinh
đô của Việt Nam lúc đó) và phong cho bà chức Ưu bà - chịu trách nhiệm dạy quân
lính múa hát, đánh trống, gẩy đàn, diễn các tích trò, lúc đó gọi là hát trò
nhời hay gọi là hát chèo.
Lời
ca tiếng hát của bà được các quan khách và người dân lao động hết lời ca ngợi,
người xem bà múa hát đã thốt thành thơ:
Múa
hát như muốn hát bàn đào
Hát
giục mây bay, giục gió ào
Tiếng
hát kinh hồn quân bạc ác
Lời
than làm nhỏ lệ đồng bào.

Vở Quan Âm Thị Kính
Đồng
thời những lời ca tiếng hát của bà cũng chứa đầy tinh thần thượng võ, yêu nước.
Trong sách "Đả cố lục” còn ghi lại: cách rước trống chèo nhà Đinh của bà Phạm Thị Trân đã
có sức cổ vũ lớn đối với tinh thần chiến đấu của quân sĩ. Nghệ thuật hát chèo
manh nha từ thời đó. Cả vùng quê
rộng lớn Hải Dương, Hưng Yên phát triển hát chèo. Cũng chính nơi
đây sau này đã cung cấp cho ngành hát chèo Việt Nam những nghệ nhân ưu
tú, tài ba và góp phần truyền thụ cho thế hệ sau thừa kế một nền nghệ thuật dân tộc độc đáo đã đi vào đời sống của nhân dân Việt Nam hàng ngàn năm nay.

Cảnh trong vở Đang trực Sài Gòn - nhà hát chèo Hà Tây
Ngày nay vào dịp
tháng giêng, tháng hai sau vụ gặt lúa,
nhân dân vùng Hải Dương, Hưng Yên lại tổ chức hội làng, trong đó hát chèo giữ một vai trò
quan trọng và ngày
18-2 âm lịch hàng năm, người dân 2 vùng này lại tổ chức giỗ bà Phạm Thị Trân –
bà tổ nghề hát chèo. Trong
các nhà thờ, chùa của các làng
bài vị thờ bà thường đặt chính giữa.
Như
Mai